~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

☆⇩All Vietnamese⇩☆

(Apologize for people who use English)



KILLUA X GON.

....Vào những hôm ánh bình minh rạng lên, sắc nắng rọi xuống len lỏi qua khung cửa sổ, tiếng hót đàn chim vào sáng sớm vọng đến nơi Gon và Killua đang say giấc nồng trên chiếc giường êm ái, chàng trai mái tóc bạch kim bị đánh thức bởi sự ấm áp từ mặt trời, chậm rãi mở đôi đồng tử xanh ngọc tựa như biển cả bắt đầu một ngày cùng người thương, Gon. Bên cạnh hắn, một cậu bé vẫn còn tiếc nuối chưa muốn thức giấc, ôm chầm lấy chiếc gối gần đó mà tiếp tục mộng mơ. Khung ảnh cậu nắm lấy nệm một cách trẻ con, ngây thơ như một thiên sứ vừa mới giáng xuống nằm cạnh hắn vậy. Những cử chỉ đó đã được hắn say đắm ngắm nghía rõ ràng, hắn bất giác đỏ mặt lên rồi xoay đi chỗ khác.

K-"Này, Gon ơi, dậy đi nào trời đã sáng rồi đó." Hắn cất lên một giọng nhẹ nhàng, đặc biệt dành cho mỗi cậu.

G-"mhmm.. Cho tớ ngủ thêm một tý thôi!.."

Gon vẫn như thường lệ lại nũng nịu với hắn, với sự trẻ con của cậu, hắn nhìn cậu mãi không chán, tránh để cậu biết rằng hắn đang rất ngại ngùng.

K-"Thôi nào, cậu không chịu đánh giấc thì tớ dỗi cậu đấy nhé"

Dù dọa thế nhưng Killua chưa bao giờ giận hờn với Gon vì cậu quá đỗi đáng yêu, nhìn vào khuôn mặt cậu thôi là cậu chẳng thể nào mà giữ được bình tĩnh mà đỏ hết cả mặt. Cuối cùng thì Gon cũng chịu tỉnh dậy sau một giấc dài, cậu ngáp một hơi rồi quay sang hắn.

G-"Killua này, một buổi sáng tốt lành nhỉ!"

Cậu nở nụ cười tươi nhìn vào ánh mắt hắn.Chỉ với một hành động nhỏ mà đã khiến hắn tan chảy nhanh như thanh socola gặp lửa lớn vậy, quả thật, anh say mê cậu nhỏ rồi.

K-"U-Ừm.. Sáng tốt lành.. Cậu nhìn cái gì!? Mau đi vệ sinh cá nhân rồi tớ đi làm thức ăn cho!...đồ ngốc."

Hắn lớn tiếng quát cậu để giấu đi vẻ hoảng loạn trước đó với nét mặt đỏ bừng của Killua, Gon thấy thế thì ngoan ngoãn làm theo, đôi chân mảnh khảnh bược xuống giường, cái bóng của cậu xa dần tầm mắt hắn. Tiếng sầm từ cửa nhà vệ sinh đưa hắn trở về thực tại sau cơn mê muội..

...Chiều đến, hoàng hôn lên, những đám mây chen chúc nhau cùng sắc tím xanh tựa như một bức tranh trong các truyện cổ tích. Hôm ấy, Killua với cậu nhỏ này đi dạo tại đường phố, Gon tinh nghịch chạy từ chỗ này sang nơi khác khám phá chẳng khác gì một đứa bé ngây ngô đi thăm dò hết mọi thứ mới lạ. Còn Killua trông chẳng khác nào chăm trẻ, chạy theo cậu mà quan sát, đắm đuối nhìn cậu từ đằng sau. Hắn cũng cười nhẹ khi thấy người mình thương lạc quan, hồn nhiên như vậy, hắn hạnh phúc lắm... Nhưng chẳng biết khi nào hắn mới chịu thổ lộ nhỉ?.. Nếu nói ra thì liệu Gon sẽ chấp nhận không?.. Nếu Gon biết thì có bỏ rơi hắn không?.. Nhiều câu hỏi dồn dập trong đầu Killua mỗi khi nghĩ về cậu mỗi đêm, hắn sợ lắm.. Sợ một ngày nào đó Gon sẽ chán ghét mình, sợ rằng mình sẽ bị chối bỏ. Trong tâm trí lãng vãng mãi những câu hỏi ấy.. Liệu tình cảm này có nên nói ra không?...

G-"Này!!!" Câu nói của cậu đã đưa Killua trở về với thực tại, giật bắn nhìn về phía Gon.

G-"Nè Killua.. Cậu có ổn không đó? Tớ đã kêu cậu hơn mấy lần rồi đó!.."

K-"T-tớ không sao, chỉ suy nghĩ một chút thôi haha.."

G-"Vậy chúng ta đi tiếp nhé? Còn nhiều điều thú vị đằng trước kìa, cậu nhìn xem..!!"

Đôi mắt màu hổ phách ấy sáng rực lên khi nhìn thấy các món vật, hình ảnh lạ lẫm trước mặt, cậu thích thú mê mẩn với những thứ ấy mà không biết Killua đã chảy máu mũi bởi nhìn cậu, thật sự ai cũng phải mê muội vì nét dễ thương, xen lẫn ngây ngô, tựa như vì tinh tú từ đâu đến bên hắn rồi làm hắn chết mê chết mệt. Đột nhiên Gon quay sang hắn nói

G-"Tớ cảm ơn Killua vì đã luôn làm bạn với tớ, tớ yêu quý cậu lắm."

Lời nói ấy dù bình thường nhưng đối với hắn như là mật ngọt rót vào tai, bất chợt đỏ mặt lên, hắn nhanh chóng xoay mặt đi chỗ khác

K-"Đ-Đồ ngốc này!.. Tự nhiên nói gì đâu không vậy!..B-bộ cậu không biết ngại hả!?.."*/////*

G-"Ehhhh.. Nhưng tớ nói thật mà... Tớ thích Killua lắm" (trên danh nghĩa bạn bè)

K-"T-thôi đi!.. Tớ biết rồi!.. Chúng ta đi tiếp thôi.."

Cậu hụt hẫng mà tiếp tục bước về phía trước, rồi một lời thì thầm nhỏ phát ra từ miệng hắn đủ cho Gon không nghe được: "Tớ cũng thích cậu lắm.. Đồ ngốc.. Lẽ ra tớ mới phải là người cảm ơn cậu.. Cảm ơn vì đã bước vào cuộc đời tớ.." ...Mới thoáng qua được chút mà đã điểm tối, hắn và cậu ngồi bên sông hướng lên bầu trời, những ngôi sao lần lượt rực rỡ trên khung trời đen kịt, vầng trăng khuyết rọi xuống bờ sông tựa bản hòa nhạc dịu dàng.

K-"Trăng hôm nay đẹp nhỉ?..Gon."

G-"Ừm, đúng là đẹp thật, như đôi mắt của cậu vậy."

Killua tất nhiên chẳng thể nào giữ được nét lạnh lùng như thường lệ trước những câu nói thế này. Hắn lại đỏ mặt.

K-"C-Cậu học đâu ra những câu nói như thế này vậy!? Đ-đồ ngốc!."

G-"Tớ nói thật mà!! Đừng có bảo tớ ngốc nữa!! Đôi mắt cậu là một màu xanh dương sâu thẳm hệt một viên ngọc lấp lánh vậy, tớ thích ngắm nhìn đôi mắt đó lắm!"

K-"Cậu dễ thốt ra những lời xấu hổ thế này nhỉ.."

G-"Dì Mito chỉ tớ rằng nên khen người khác nhiều như vậy mà."

K-"Rồi, tớ chịu cậu luôn đó!.."

...Sau một khoảng không im lặng ngắm nhìn đêm trăng, Killua bắt đầu cất tiếng: "Này Gon, cậu sẽ bên cạnh tớ.. Mãi mãi chứ?.."

G-"Tất nhiên rồi? Tại sao lại hỏi câu hiển nhiên vậy nhỉ, tớ sẽ luôn luôn bên cạnh cậu lúc cậu cần mà."

Nghe thế hắn cũng an tâm mà nằm xuống thảm cỏ bao phủ bởi bóng tối kia, nhắm mắt lại cảm nhận tiếng gió lao xao trong đêm..

K-"Gon, cậu còn ở đó không?"

G-"Có chuyện gì cần tớ sao?"

Killua đã xoay người sang hướng khác tránh mặt Gon từ lúc nào mà chẳng hay.

K-"Tớ nói này, cậu đừng giận tớ.. Nhé? Cũng đừng bỏ tớ mà đi được không.."

G-"Được rồi mà cứ nói đi, tớ không bỏ rơi người bạn của mình đâu"K-"H-hứa nhé.. Rằng cậu sẽ không để tớ một mình.."Gon đột nhiên nắm lấy tay hắn thể như cố xoa dịu hắn, cậu không biết hắn đang bối rối vì điều gì, nhưng cậu biết rõ rằng tâm trạng hắn đang không bình thường. Và rồi cậu lại càng nhạy cảm hơn với những thứ xong quanh rồi giật bắn lên khi cậu chạm vào tay hắn, tai cậu cũng đã ửng đỏ lên hết rồi, hắn ngồi dậy mặt đối mặt với cậu. Đâm lao thì phải theo lao, Killua đành liều nói ra cảm xúc mình cố giấu đi bấy lâu nay:

K-"G-Gon à..., tớ.. T..t..t..thích cậu lắm.. Đồ n-ngốc.. h-hình như tớ lỡ.. rung động với cậu.. mất tiêu rồi.."

Lời cũng đã nói ra, những gì mình giấu bấy lâu nay, những tâm tư trong lòng cũng được phơi bày, cậu chẳng biết giấu mặt đi đâu nếu Gon ghét hắn, hắn giờ đây rối bời, chỉ im thin thít chờ đợi câu trả lời của cậu. Killua len lén nhìn vào khuôn mặt cậu nhỏ đang đối diện mình. Hình như Gon đang.. Đỏ mặt?

G-"Killua ngốc!.. Tớ cũng thích cậu lắm."

K-"Cậu nói thật chứ?!.."

Chỉ là một câu trả lời bình thường và ngắn gọn, mà cậu hạnh phúc đến mức khóc. Gon phát hoảng vì cậu nghĩ rằng mình vừa làm gì đó xấu, cậu hốt hoảng tìm cách dỗ hắn. Gon đành quay sang ôm hắn thật chặt, thật lâu,... không như thường ngày là một con sói hoang săn mồi tàn bạo, bây giờ hắn lại thút thít không khác gì chú mèo con e thẽ trước những chuyện cỏn con. Chửa được một tiếng thì hắn đã gục đi bên vai cậu từ lúc nào, có lẽ vì xấu hổ rồi khóc lóc mất nhiều năng lượng mà thiếp đi ngon lành trên người hắn thương. Gon chỉ cười nhẹ xoa đầu hắn một cách êm dịu, nhẹ nhàng đặt môi lên trên gò má vừa đẫm lệ lúc nãy.

G-"Killua.. "

Cách gọi tên ấy thật thà, ấm áp.. Gon ngượng ngùng quay sang chỗ khác, cậu không chịu được hình ảnh điển trai của hắn, hắn cứ như có năng lực thu hút ánh nhìn người khác, khiến cậu không rời được mắt khỏi người đang ôm mình ngủ ngon lành.

G-"Tớ cũng thích cậu."



END.

07.02.2025.

-----Cảm ơn vì đã đọc-----

Bạn có muốn góp ý gì không? Hãy gửi qua đây nhé.

Dearsylrevix...



Một số mẩu truyện khác:

[Incompleted] Original fiction: My OCTP (Sylrevix x Gevannia)

Quay lại trang trước(Shipdom)?

Hoặc

Homepage